em là tiểu tình ca của anh

Thời Niệm Ca ko đợi anh vấn đáp, thẳng đẩy cửa ngõ bước ra bên ngoài.

Kết ngược ko ngờ điều chăm sóc trẻ con cơ thủ công thời gian nhanh nhẹn, ko cho tới vài ba phút, Thời Niệm Ca vừa vặn đi ra cho tới cửa ngõ, điều chăm sóc cơ trở lại, vắt theo gót nhị phần cơm trắng, xém chút đυ.ng trúng cô.

Bạn đang xem: em là tiểu tình ca của anh

Hai người gần như là cách nhau chừng nhập lối tơ kẽ tóc, Thời Niệm Ca vì thế chân còn nhức nên đứng ko vững vàng, dịch lùi về hâu phương, vừa khít đυ.ng trúng ô cửa.

Điều chăm sóc coi cô, góc nhìn ko phấn chấn, tuy nhiên cửa ngõ banh, chưng sĩ Tần trông thấy, đành cần nói: “Không sao chứ?”

“Không sao.” Thời Niệm Ca biết đối phương ko mến bản thân, không thích nhiều điều, lên đường trực tiếp ra bên ngoài.

“Cô cần lên đường à?”

Thời Niệm Ca ko vấn đáp.

“Vậy cô vắt theo gót phần cơm trắng này lên đường, đó là phần cơm trắng chưng sĩ Tần nhắn tôi mua sắm chung cô, chớ tiêu tốn lãng phí ý chất lượng tốt của chưng sĩ Tần.” Điều chăm sóc lấy một trong những phần cơm trắng đi ra nhét nhập lòng Thời Niệm Ca, sau khoản thời gian gói ghém hoàn thành, cô tao ko ngăn cản Thời Niệm Ca nữa, xoay người lên đường nhập chống khám xét.

Hộp cơm trắng khá rét, Thời Niệm Ca vắt lấy, ko phát biểu gì, thẳng trở về phía cầu thang máy.

Sau Lúc thoát khỏi cơ sở y tế, cô ấn định ném vỏ hộp cơm trắng nhập thùng rác rưởi mặt mũi lối, tuy nhiên chính vì một ngày dài ko nên ăn gì cả, lúc này bao tử chính thức nhức ê độ ẩm.

Hộp cơm trắng nhập tay vẫn tồn tại rét, lúc này cô về cho tới công ty lớn nhằm ăn cũng cần mất mặt nửa giờ đồng hồ nữa.

Cô đặt chân tới một ghế đá trước cổng cơ sở y tế, bữa tối gió máy thổi thông thoáng, khiến cho trí nhớ tươi tỉnh lên rất nhiều.

Trước trên đây còn đến lớp bao tử cô dường như không khỏe mạnh rồi, ko ăn cơm trắng đích giờ là ngay tắp lự nhức tức thì, bao nhiêu trong năm này ở Mỹ thức tối nhiều lại thức ăn không tồn tại quy luật, đau dạ dày của cô ấy chắc hẳn rằng vẫn nặng nề rộng lớn.

Trong hiên chạy cơ sở y tế, điều chăm sóc vừa vặn trả cơm trắng và điều chăm sóc ngồi ở bàn trực đi qua nhìn thấy, tò lần đứng lại thì thầm một chút ít, cô nàng này còn có cần bị điên rồi ko, ấn định theo gót xua chưng sĩ Tần, tuy nhiên bị chưng sĩ Tần kể từ chối, lúc này cố ý ngồi trên đây ăn đúng không nào.

Tần Tư Đình ko ăn cơm trắng, sau khoản thời gian nhập thương hiệu dung dịch nhập vào PC, anh đứng lên rời khỏi ngoài, trông thấy nhị điều chăm sóc đứng chỉ chỉ trỏ trỏ, không chăm chú coi thông thoáng qua chuyện, xoay người ấn định loại bỏ đi, vô tình nghe được cuộc thì thầm của nhị người chúng ta, người phụ phái đẹp cơ, ăn cơm…

Anh ngừng bước, tảo quay trở lại chống thao tác làm việc, nhập chống thao tác làm việc mang trong mình 1 hành lang cửa số hướng ra phía ngoài cổng cơ sở y tế, anh cho tới trước hành lang cửa số coi xuống bên dưới.

Thời Niệm Ca vừa khít ngồi cơ, cô đang được cúi đầu ăn cơm trắng, đem vài ba lọn tóc rơi xuống, cô lấy tay vén lên, rồi kế tiếp ăn cơm trắng.

Gió khá mạnh, thổi qua chuyện vỏ hộp cơm trắng, cô cúi đầu ăn tráng lệ, có lẽ rằng được rộng lớn phân nửa thì ko ăn nổi nữa, đóng góp vỏ hộp lại, ôm vỏ hộp cơm trắng coi ngó xung xung quanh, tiếp sau đó cô đứng lên ném vỏ hộp cơm trắng và song đũa nhập thùng rác rưởi, tiếp sau đó rút khăn đi ra vệ sinh tay, rồi mới mẻ đặt chân tới mặt mũi lối bắt xe pháo.

Toàn cỗ cảnh này đều lọt được vào đôi mắt Tần Tư Đình, Tần Tư Đình ko kế tiếp coi nữa, quay trở về bàn thao tác làm việc, tay sờ bên trên vỏ hộp cơm trắng.

Vẫn còn rét.

Xem thêm: phân biệt ẩn dụ và hoán dụ

Hai ngày sau.

“Bà Hương Hương, chú Văn Kha bị căn bệnh hả? Tại sao tất cả chúng ta cần cho tới căn bệnh viện?” quý khách hàng nhỏ Thời Khả Lạc ngồi nhập xe pháo, ôm dì Hương căn vặn, bàn tay nhỏ bé nhỏ thỉnh phảng phất tò lần sờ bình lưu giữ sức nóng nhập tay bà, chúng ta nhỏ biết bà Hương Hương nấu nướng canh thật tuyệt vời.

“Chú Văn Kha bị thương, lúc này ở cơ sở y tế ko đi đi lại lại được, u con cái bận ở công ty lớn ko tách lên đường được, gọi năng lượng điện phát biểu bà nấu nướng canh tẩm trượt, cho tới đỡ đần cậu ấy, lát nữa con cái cần ngoan ngoãn nhé, ko được chạy bừa bãi nhập cơ sở y tế biết không?”

“Chú Văn Kha bị nhức hả?”

“Đương nhiên rồi, tuy nhiên yên lặng tâm, chú là nam nhi, nên gan góc lắm.”

Thời Khả Lạc gật gù: “Lớn lên con cái cũng gan góc, con cái bị chích cũng ko khóc.”

Dì Hương xoa xoa loại đầu bé nhỏ nhỏ của Lạc Lạc, như ý Lúc xẩy ra tai nạn ngoài ý muốn Văn Kha vẫn phủ chắn không còn mang đến Thời Niệm Ca, vị ko nếu mà Thời Niệm Ca xẩy ra chuyện, vậy Lạc Lạc tiếp tục xứng đáng thương lắm, vẫn không tồn tại ba…

Đến cơ sở y tế, dì Hương dẫn Lạc Lạc cho tới chống căn bệnh thăm hỏi Văn Kha, sau phẫu thuật nhị ngày Văn Kha vẫn tỉnh lại, tuy nhiên vì thế vẫn chắn không còn mang đến Thời Niệm Ca, lúc đó xe pháo nổ cháy rất rộng khiến cho sườn lưng anh bị rộp một mảng rộng lớn, tóc cũng trở nên cháy rộng lớn phân nửa, thời điểm hiện tại anh chỉ hoàn toàn có thể nằm úp mặt.

Nghe thấy tiếng nói Lạc Lạc, anh tảo sang trọng coi con cái bé nhỏ, cười cợt cười: “Lạc Lạc, con cháu chớ lại gần vượt lên trước, lúc này coi chú khiếp sợ lắm, tiếp tục nạt nộ con cháu đấy.”

“Cháu ko kinh hồn, chú là chú Văn Kha, con cháu ko kinh hồn chú.” Lạc Lạc cho tới cạnh chóng căn bệnh, thò bàn tay nhỏ bé nhỏ xoa xoa khuôn mặt mũi anh: “Khi này thì chú khỏe mạnh lại?”

Văn Kha nở nụ cười: “Mấy ngày nữa là khỏe mạnh lại tức thì, không tồn tại việc gì cả.”

“Lạc Lạc, chớ đυ.ng bừa bãi, tay của tất cả chúng ta nhiều vi trùng lắm, lúc này ko thể đυ.ng vô người chú Văn Kha được, nhằm chú nghỉ dưỡng nhé.” Dì Hương kéo Lạc Lạc nhích đi ra, tiếp sau đó ôm con cái bé nhỏ ngồi xuống mặt mũi cạnh: “Ngồi trên đây một khi, hoặc bà xuống coi cơ sở y tế đem khu vực phấn chấn đùa mang đến trẻ nhỏ ko, bà ở trên đây chung chú Văn Kha ăn một chút ít, con cái xuống bên dưới đùa một thời gian nhé?”

“Vâng ạ.” Nghe thấy được đi dạo, hai con mắt Lạc Lạc sáng sủa lấp lánh lung linh.

Dì Hương dẫn chúng ta nhỏ thoát khỏi chống căn bệnh, nhắn thăm dò điều chăm sóc trực một chút ít, nhằm chúng ta chung bà dẫn bé nhỏ cho tới quần thể phấn chấn đùa, biết quần thể cơ mất mặt phí, tuy nhiên song an toàn và tin cậy, vì thế đem người dân có trình độ chuyên môn ở cơ coi bọn nhỏ, ngay tắp lự yên lặng tâm, gửi gắm Lạc Lạc nhằm điều chăm sóc trả con cái bé nhỏ xuống lầu.

Lạc Lạc nhập quần thể phấn chấn đùa cộng đồng với chúng ta nhỏ, thích nghi được một chúng ta nhỏ, nhị đứa bé nhỏ nói tới biển cả còn nói tới chó biển, phấn chấn siêu, cô nhóc vừa vặn đùa vừa vặn căn vặn bạn: “Anh à, sao ở phía đằng sau anh không tồn tại tóc thế?”

Bé trai ngồi đối lập phụng phịu nói: “Không biết, u phát biểu ngày mai anh cần thực hiện phẫu thuật đầu, vì vậy tóc ở phía đằng sau cần cạo lên đường không còn, anh thấy vượt lên trước xịn khϊếp!”

Thời Khả Lạc không hiểu biết lắm vẫn gật đầu lia lịa: “À… hóa đi ra gọi là xịn khϊếp.”

Buổi chiều Tần Tư Đình đi qua chống khám xét nhi, vắt một bệnh tật gửi kể từ khoa nhi cho tới nội khoa phi vào cửa ngõ, nghe thấy trong những khi phấn chấn đùa đem tiếng nói lảnh lót, cười cợt mừng húm, tảo đôi mắt coi qua chuyện phía cơ.

Xem thêm: lập kế hoạch tài chính cá nhân

Đôi điều của Editor: Chào người xem, cảm ơn người xem vẫn nằm trong bản thân lên đường trong cả quãng lối 199 chương thăng trầm của Niệm Niệm và Tần Thần, tuy nhiên Thanh Thanh vẫn nhằm tất cả chúng ta cần bứt rứt Lúc câu truyện cho tới phần cao trào nhất, bản thân hy vọng một thời nay cơ tất cả chúng ta tiếp tục kế tiếp được bên cạnh nhau gọi loại kết của Tần Ca tự Thanh Thanh tự động tay ghi chép. Cảm ơn từng người

Về nước ngoài truyện ghi chép tiếp tự gọi fake, ngày mai bản thân tiếp tục lên chương đầu tiên

Phần nước ngoài truyện của “Em là phiên bản tình khúc của tôi” được ghi chép tiếp vị Dĩnh Lạc Thập Nhất